Top 3 Soạn bài: Bác ơi! (Tố Hữu) ngắn nhất

– Bài thơ là niềm tiếc thương vô hạn của nhà thơ dành cho Bác Hồ

– Phần 1 (4 khổ thơ đầu): nỗi đau thương tột cùng trước sự ra đi của Bác
– Phần 2 (3 khổ thơ cuối): lời hứa, ước nguyện đi theo con đường cách mạng của Bác

Câu 1 (trang 169 sgk Ngữ văn 12 Tập 1):

– Nỗi đau lớn của đất nước, vũ trụ, cỏ cây và con người hòa vào nhau trước sự ra đi của Bác: Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa
– Nỗi đau được thể hiện qua cảnh vật quen thuộc:
  + Lối ngõ và trong nhà “ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa”, “lối sỏi “thang gác”, “chuông nhỏ”, “Phòng lạnh rèm buông, tắt ánh đèn…”
  + Ngoài vườn: trái bưởi, hoa nhài, mặt hồ…
  + Mọi vật xung quanh trở nên hoang vắng lạnh lẽo, mất hết linh hồn.
– Nỗi đau quá lớn gần như không thật, không thể tin được.
– Nỗi đau lớn được thể hiện qua tiếng khóc trực tiếp của tác giả: những câu hỏi tu từ, câu cảm thán liên tiếp dùng để khóc thương,…

Câu 2 (trang 166 sgk Ngữ văn 12 Tập 1):

– Hình tượng Bác Hồ
  + Lí tưởng, lẽ sống: cả cuộc đời Bác đã hi sinh vì độc lập tự do của tổ quốc, vì hạnh phúc ấm no của nhân dân:

“Bác sống như trời đất của ta
….
Áo để em thơ lụa tặng già”

  + Niềm vui của Bác là niềm vui, niềm hạnh phúc của mọi người: Nâng niu tất cả chỉ quên mình
  + Tình thương của bác gắn liền với tinh thần thương người, thương đời, thương nước, quên mình:

Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông trọn kiếp người

+ Di sản Người để lại:
   • Bác để tình thương cho chúng con
   • Một đời thanh bạch, áo vải hồn muôn trượng…
→ Bác Hồ vĩ đại mà gần gũi, bình dị, khiêm nhường., Bác Hồ luôn sống mãi trong lòng nhân dân.

Câu 3 (trang 166 sgk Ngữ văn 12 Tập 1):

– Cảm nghĩ của mọi người khi Bác ra đi
  + Bác ra đi để lại sự thương nhớ vô bờ.
  + Lý tưởng, con đường cách mạng của Bác sẽ còn mãi soi đường cho con cháu.
  + Quyết tâm vươn lên hoàn thành sự nghiệp cách mạng
  + Cuối bài thơ là lời hứa, lời nguyện ước rắn rỏi của cả dân tộc trước Bác:
   • Không dám khóc nhiều
   • Chúng con cùng nhau tiến lên…
   • Nguyện cùng Người vươn tới mãi..

– Phần 1 (bốn khổ thơ đầu): Tâm trạng và cảm xúc của nhà thơ khi Bác Hồ qua đời

– Phần 2 (sáu khổ tiếp theo): Hình tượng Bác Hồ trong cảm xúc và suy nghĩ cảu nhà thơ

– Phần 3 (còn lại): Tâm trạng và nguyện ước của nhân dân theo chân Bác

Câu 1 (trang 169, sgk Ngữ văn 12, tập 1)

Nỗi đau xót xa trước sự kiện Bác qua đời:

– Lòng người:

   + Xót xa, đau đớn: chạy về, nhìn theo lối sỏi quen thuộc,…

   + Không tin vào sự thật: Bác đã đi rồi sao Bác ơi!

– Cảnh vật:

   + Hoang vắng, lạnh lẽo, cô đơn: phòng lạnh, rèm buông, tắt ánh đèn, …

   + Mọi thứ đều trở nên thừa thãi khi vắng bóng người

– Người và cảnh dường như có sự đồng điệu: Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa

Câu 2 (trang 169, sgk Ngữ văn 12, tập 1)

Hình tượng Bác Hồ:

   – Sống có lí tưởng, luôn canh cánh nỗi lo cho dân, cho nước: ôm cả non sông trọn kiếp người,…

   – Có tình yêu thương bao la – vẻ đẹp ngời sáng nhất trong con người Hồ Chí Minh: yêu từng ngọn lúa, mỗi nhành hoa, sữa để em thơ, lụa tặng già,…

   – Sống giản dị, gần gũi và khiêm nhường

Câu 3 (trang 169, sgk Ngữ văn 12, tập 1)

Cảm nghĩ của mọi người dân Việt Nam trước sự ra đi của Bác:

   – Tâm trạng: nén nỗi đau

   – Bác đã về với những con người bất tử (Mác, Lê-nin) và Bác sẽ mãi bất tử trong lòng những người dân đất Việt

   – Nguyện ước: theo chân Bác, theo con đường cách mạng

Nội dung chính của văn bản:

   – Bài thơ khắc họa hình tượng Bác Hồ, qua đó thể hiện nỗi đau trước sự ra đi của Người cùng tình cảm yêu mến, kính trọng Người của nhân dân ta

   – Bài thơ thể hiện rõ phong cách thơ trữ tình, chính trị của Tố Hữu

Soạn bài: Bác ơi! (Tố Hữu) (ngắn nhất)

Leave a Reply