Nghị luận xã hội về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại

Nghị luận xã hội về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại

Văn mẫu lớp 12: Nghị luận xã hội về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại dưới đây được Giasuthehe sưu tầm và giới thiệu tới các em học sinh cùng quý thầy cô tham khảo, củng cố kỹ năng cần thiết cho bài kiểm tra viết sắp tới đây của mình. Mời các em học sinh cùng tham khảo.

Giasuthehe.com xin gửi tới bạn đọc Nghị luận vấn đề: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại để bạn đọc cùng tham khảo. Bài viết gồm có 4 mẫu bài nghị luận xã hội. Mời các bạn cùng tham khảo chi tiết tại đây.

1. Nghị luận về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại mẫu 1

Sống và cách sống luôn là nỗi trăn trở chung của cả nhân loại. Con người ta khi sinh ra, tâm hồn ai cũng như ai, vô tư, hồn nhiên. Thời gian trôi qua, tính cách mỗi con người dần phát triển, và cũng hoàn toàn khác nhau. Mọi người bắt đầu nghĩ về lợi ích riêng của mình, dần dần dẫn đến những hành động, lời nói bất lợi cho người khác, khiến người khác cảm thấy khó chịu. Đó chính là lòng ích kỉ. Con người ta có biết bao nhiêu tính xấu, nhưng ngẫm cho kĩ thì hình như mọi tính xấu của con người đều từ một gốc mà ra. Tham lam cũng bắt nguồn từ sự ích kỉ muốn vơ hết về mình. Lật lọng, tráo trở cũng bắt nguồn từ ích kỉ vì nhằm đến cái lợi riêng cho mình. Tự phụ, độc đoán, hiếu thắng, háo danh lúc nào cũng cho mình là nhất, xem thường người khác chẳng qua cũng chỉ biết có mỗi mình. Và chắc chắn rằng: “Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại”.

Có bao giờ bạn suy nghĩ đến cách sống của mình chưa? Có bao giờ bạn ngồi suy ngẫm rằng mình đã sống ra sao, đã cư xử với mọi người xung quanh như thế nào không? Tôi thì có đấy, nhưng tôi chỉ nghĩ đến nó khi chợt nhận ra rằng mọi người đang tránh xa tôi, đang rời khỏi tôi. Tôi tự thầm trách rằng tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Chắc hẳn không riêng gì tôi, mà hầu hết mọi người sẽ nghĩ như thế trước tiên mà quên mất rằng bản thân mình đã làm gì cho họ, đã cư xử như thế nào? Như ông bà ta có câu: “Không có lửa làm sao có khói”. Vốn trong con người mỗi chúng ta, không nhiều thì cũng có một chút lòng ích kỉ. Người mà lúc nào cũng chỉ nghĩ về mình theo kiểu “Của mình thì giữ bo bo; Của họ thì bỏ cho bò nó ăn”, sẽ có lúc bị người đời xa lánh và loại trừ thành “người thừa”.

Con người cũng giống như một món đồ vậy, không dùng được nữa thì vứt đi. Các mối quan hệ trong xã hội như tình bạn, tình yêu, tình làng nghĩa xóm,… hay trong các mối quan hệ làm ăn đều phải dựa trên sự bình đẳng, sự chia sẻ, sự đồng cảm, đôi bên cùng có lợi, tôn trọng lẫn nhau mới bền vững lâu dài được. Không ai ngu ngốc đến mức để một người mang đến bất lợi bên cạnh mình mãi cả. Đã là “thừa” thì mang theo chỉ thêm nặng vai mà thôi. Tôi có một cô bạn, từ câu chuyện mà cô ấy tâm sự với tôi, tôi đã thấm thìa được một điều quan trọng và rút ra cho minh một bài học quý giá. Cô ấy khá thân với một người bạn và cô ấy rất quý người bạn ấy. Mọi việc cô ấy làm đều nghĩ đến điều có lợi mà cả hai cùng nhận, và cô ấy đã rất vui khi mình giúp được người bạn đó. Nhưng người bạn đó luôn có thái độ hững hờ, thiếu quan tâm, không xem trọng những việc mà cả hai đang thực hiện, mới đầu cô ấy nghĩ rằng do tính cách của người bạn đó như thế nên không để ý mà bỏ qua. Nhưng rồi cô ấy chợt nhận ra rằng, mình như một con ngốc, cứ cố gắng trải thảm đỏ cho người bạn bước qua một cách dễ dàng, để rồi nhận ra chỉ có mình là cố gắng, còn người bạn kia chỉ lợi dụng và không hề xem trọng cô ấy. Cuối cùng cô ấy đã quyết định sẽ tiếp tục việc cả hai đang thực hiện nhưng cô ấy sẽ không trải thảm cho người bạn bước lên nữa, sẽ để người bạn tự làm mọi việc của mình, cô ấy sẽ không quan tâm hay giúp gì cho người bạn kia nữa. Đối với cô ấy giờ đây người bạn ấy chỉ như một người bình thường, thậm chí là một người dư ra trong cuộc sống của mình mà cô ấy muốn vứt bỏ đi. Liệu có phải người bạn kia thật ngu ngốc khi để mất một người bạn tốt như vậy, luôn sẵn lòng giúp mình. Đúng là con người thật phức tạp. Thật khó để biết cách sống, thật khó để chiến thắng bản thân. Người ta nói, sự nguy hiểm của lòng ích kỉ không thể lường trước được.

Xã hội càng hiện đại, hạnh phúc gia đình càng dễ bị tan vỡ, tỉ lệ ly hôn càng cao. Chỉ bởi con người ta ích kỉ hơn, nghĩ đến cá nhân mình nhiều hơn. Tội nghiệp cho những đứa trẻ thiếu thốn tình cảm và những ám ảnh tinh thần đến suốt cuộc đời. Nếu những người tham gia giao thông có ý thức tự bảo vệ tính mạng mình và cả của người khác hơn, thì tỉ lệ người bị chết và bị thương vong trong tai nạn giao thông sẽ không vượt qua tỉ lệ người đã thiệt mạng mỗi năm trong hai cuộc chiến tranh mà chúng ta đã trải qua. Nghe thật lạ phải không? Nhưng đó là sự thật đấy. Và nếu bớt đi những ham muốn cá nhân như cờ bạc, nghiện hút, lăng nhăng thì cuộc sống con người bình yên biết bao. Sự nguy hiểm của ích kỉ không chỉ dừng ở đó. Khi biến thành tệ nạn, tham nhũng, nó ảnh hưởng đến cả xã hội. Khi một số kẻ lợi dụng quyền hành để tham nhũng, chúng không chỉ vỏ trách nhiệm với cộng đồng mà còn gây mất lòng tin của người dân với chính quyền, với Nhà nước. Tệ hơn nữa là nó dẫn đến nạn phân biệt chủng tộc, nội chiến, xung đột, chiến tranh, khủng ‘ bố khiến bao nhiêu người vô tội thiệt mạng. Sự ích kỉ của một con người thôi cũng đã đáng sợ, huống chi là sự ích kỉ của nhiều nhóm người, chỉ vì quyền lợi của cá nhân mà quên đi lợi ích chung của cộng đồng, còn khủng khiếp hơn. Cuộc sống hiện đại là thế, con người ta tranh chấp nhau, ganh đua nhau mà sống. Đã có nhiều người từng nói với tôi rằng, sống phải ích kỉ, phải biết nghĩ cho bản thân trước tiên. Tôi rất hiểu câu nói đó. Sống luôn phải nghĩ về bản thân, nhưng không chỉ thế, ta còn phải nghĩ đến những người xung quanh. Hãy tưởng tượng nếu như những người bên cạnh ta luôn chỉ sống cho bản thân họ, chỉ biết đến lợi ích của họ thì liệu thái độ của bạn với họ sẽ như thế nào. Đối với người khác cũng thế thôi, cho dù đó là người tốt đến mức nào đi chăng nữa, cho dù ta luôn nói tình bạn không tính toán, không quan tâm đến lợi ích gì cả, nhưng ta cũng không nên quên đi rằng tình bạn có được nhờ vào tính cách của nhau, nhờ vào sự chân thành của mỗi người, sự bình đẳng trong mối quan hệ. Không ai cần một người bạn lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mình mà quên đi người khác. Trong tình bạn còn có cái tình, cái nghĩa nhưng trong xã hội, trong kinh doanh thì cái tình, cái nghĩa rất lu mờ, thì người thừa thãi sẽ nhanh chóng bị loại ra. Bạn có muốn trở thành người đó không? Người được cho là người thừa với những người còn lại đấy. Người bị khai trừ, bị cô lập, bị tránh xạ. Điều đó rất khủng khiếp, con người không thể sống mà không có bạn bè, không có người thân, không có xã hội. Vì thế đừng biến mình thành người thừa mà hãy làm người có ích cho gia đình, cho xã hội và trước hết đương nhiên là cho bản thân.

Nếu được quyền vứt đi một tính xấu của con người, tôi sẽ không ngần ngại vứt đi tính ích kỉ. Sống mở rộng lòng mình sẽ thấy thế giới này thật bao la, rộng lớn, con người ta cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Tôi luôn ghi nhớ trong lòng câu nói của Bailey: “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười”. Đời sẽ đẹp hơn khi chúng ta sống đẹp hơn!

2. Nghị luận về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại mẫu 2

Việt Nam ta có truyền thống về tinh thần đoàn kết, về tấm lòng thương yêu, đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau. Chẳng những thế mà trải qua bao cuộc đấu tranh ác liệt, nhân dân ta đã hết lần này đến lần khác đánh đuổi được lũ quân xâm lược, mang về cho đất nước nền hòa bình, độc lập như ngày nay. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại ngày nay, tuy hòa bình đã được lập lại, con người được sống trong một hoàn cảnh mới, tốt đẹp hơn rất nhiều. Nhưng, hiện nay trong xã hội cũng xuất hiện một bộ phận không nhỏ những con người sống quá thực dụng, chỉ biết đến lợi ích của bản thân mà vô tình quên đi những người xung quanh, đi ngược lại với những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, đó là những người chỉ biết sống vì mình. Nói về vấn đề này, đã có một câu nói phản ánh rất đúng thực trạng đáng báo động này: “Người chỉ biết sống vì mình sẽ trở thành những người thừa với những người còn lại”.

Câu nói: “Người chỉ biết sống vì mình sẽ trở thành những người thừa với những người còn lại” là một câu nói phản ánh rất đúng về thực trạng tồn tại trong xã hội ngày nay, đó là sự thực dụng trong cách sống, cách suy nghĩ của một bộ phận người không nhỏ trong xã hội. Ngày nay, khi xã hội ngày càng phát triển, cuộc sống của con người không ngừng được cải thiện, người dân không còn phải lo nhiều về miếng ăn như xưa nữa, nhưng một vấn đề khác đặt ra, đó chính là những con người trong xã hội đều phấn đấu hướng đến một cuộc sống tốt đẹp hơn nữa, đủ đầy hơn nữa. Đó vốn là việc tốt bởi nó sẽ góp phần đưa cuộc sống xã hội của con người đi lên. Tuy nhiên, vẫn có một bộ phận người tuyệt đối hóa phần lợi ích này, họ coi trọng sự hơn thua mà vô tình đánh mất đi những bản sắc tốt đẹp của dân tộc từ bao đời nay.

Cuộc sống ngày nay vô tình đã đặt lên con người những áp lực, buộc họ phải vươn lên khẳng định mình nếu không muốn bị xã hội phủ định và lâm vào cuộc sống khó khăn. Nhưng đôi khi quá coi trọng một điều gì quá cũng không tốt, đặc biệt là khi những suy nghĩ, hành động dễ bị tác động ảnh hưởng, đó là khi con người chỉ biết đến lợi ích, quyền lợi của mình mà thờ ơ, vô tình với người khác, thậm chí họ không quan tâm đến người khác ra sao, miễn sao họ có thể đạt được những lợi ích tốt nhất. Điều này hoàn toàn không tốt, bởi nó sẽ làm cho quan hệ giữa con người với con người trở nên xa cách, từ đó sẽ làm cho xã hội đi xuống.

Nếu chỉ biết quan tâm đến lợi ích của mình thì lợi ích của người khác họ sẽ không quan tâm, đoái hoài gì đến lợi ích gì khác. Nếu cả một tập thể, một xã hội ai cũng chỉ biết đến mình thì xã hội ấy đâu còn mang đúng ý nghĩa của nó nữa. Xã hội ấy sẽ trở nên vô cảm, con người sẽ trở thành những loài động vật máu lạnh, sống bằng bản năng như khi chưa tiến hóa. Tôi nhớ một câu nói khá hay của nhà nghiên cứu Nguyễn Bùi Vợi về vấn đề vô cảm của con người như sau: “Nếu không còn tình nghĩa, con người chỉ là bầy thú giàu sang mà thôi”, đúng vậy, khi con người không sống với nhau bằng tình thương, mà bằng lí trí, bản năng thì đâu có khác gì con vật, không tư tưởng, không tình cảm, chỉ biết sống cho bản thân mình.

Cuộc sống không tình nghĩa, không tình thương mà chỉ có lợi ích thì thật vô vị, lúc ấy cuộc sống của con người đơn giản cũng chỉ là duy trì sự tồn tại của bản thân mà mất hết đi những ý nghĩa tốt đẹp của nó. “Người chỉ biết sống vì mình sẽ trở thành những người thừa với những người còn lại”, và khi chỉ biết sống cho riêng mình, sống vì lợi ích của riêng mình thì con người đó sẽ trở nên vị kỉ, nếu lúc nào chúng ta cũng chỉ giới hạn mình trong phạm vi chật hẹp của bản thân thì sẽ trở thành những người thừa với người khác.

Nếu sự ích kỉ này lan rộng ra toàn xã hội thì sẽ đưa xã hội ấy đi xuống, nhưng nếu tồn tại ở một bộ phận những con người trong xã hội thì không chỉ suy nghĩ mọi người không liên quan đến mình mà chính cá nhân của người ấy cũng trở thành những con người thừa của xã hội. Bởi, chính bản thân họ đã cách li, tạo khoảng cách với mọi người trong xã hội, chính lối sống vị lối sống vị kỉ ấy đã đưa họ tách xa với mọi người, trở thành những những người thừa thãi, không còn ý nghĩa với người khác. “Tiên trách kỉ, hậu trách nhân”, chính bản thân của họ đã coi những mọi người là thừa thãi thì cũng chính là họ tự đẩy mình thành những nhân vật thừa của xã hội.

Vì một xã hội lành mạnh, phát triển thì chúng ta, những con người trong xã hội ấy cần sống cho đúng nghĩa của cuộc sống, sống không chỉ là sự tồn tại mà nó còn cần cho ý nghĩa, hãy quan tâm, sẻ chia với những người xung quanh ta, vì đó là những người bạn đồng hành trên đường đời gian khó phía trước, nếu chỉ biết sống cho riêng mình thì sớm hay muộn ta cũng bị chính những suy nghĩ, cách sống của mình cô lập, đẩy ta xa cuộc sống của mọi người, khiến ta trở thành những “mẩu” thừa thãi của xã hội.

3. Nghị luận về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại mẫu 3

Bạn có nghĩ một ngày nào đó mình trở nên lạc lõng, chẳng ai dám chơi, chẳng ai quan tâm đến sự tồn tại của mình, chẳng ai cần đến bạn nữa không? Nếu ngày đó xảy đến thì bạn hãy suy nghĩ về câu nói “Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại”. Viễn cảnh trên sẽ diễn ra nếu bạn chỉ sống vì mình, tức là sống một cách ích kỉ, chỉ vì lợi ích của bản thân, không màng đến người khác. Chắc chắn rồi, cuộc sống này là một mối tổng hòa các quan hệ, sự tồn tại của mỗi người là dựa trên sự bình đẳng, tôn trọng, hỗ trợ, sẻ chia để cùng phát triển, tiến bộ. Nên người khác chẳng cần đến bạn khi bạn chỉ biết sống vì mình. Họ cũng chẳng quan tâm xem bạn ra sao khi bạn chỉ giữ bo bo cho riêng mình. Họ làm sao dám chơi, mà thực ra không muốn chơi với bạn khi bạn lúc nào cũng chỉ nghĩ cho mình. Thế giới của bạn là thế giới tự thân, cô độc. Bạn không chỉ biến thành kẻ ích kỉ mà nó sẽ kéo theo cả sự vô cảm, thờ ơ, lãnh đạm, xấu hơn là có thể trở thành kẻ ác lúc nào không hay chỉ vì cái quyền lợi mà bạn theo đuổi. Hàng xóm, bạn bè, thậm chí cả gia đình cũng rất khó khăn để chấp nhận bạn. Bạn ơi, nếu sống vì mình như thế, bạn tự loại bỏ mình ra khỏi cuộc sống này chứ không phải ai đó đẩy bạn. Nếu ai cũng như bạn thì thử hỏi thế giới này có bao nhiêu ốc đảo, bao nhiêu hành tinh? Sống chung được với người khác mới khó, còn sống tách biệt như vậy quả thực dễ dàng. Nhưng sự tồn tại của bạn sẽ chẳng được lâu dài, các giá trị bạn tạo ra không thể bền vững vì chẳng có ai công nhận nó. Vậy nên, chỉ cần vì người khác một chút thôi, giảm bớt quyền lợi của mình đi, mở lòng với mọi thứ xung quanh, bạn có thể giữ chân mình ở lại. Đừng tự biến mình thành người thừa bằng lối sống ích kỉ như vậy, cuộc sống này là một sự gắn kết không thể tách rời mà bạn chắc chắn không muốn mình sống cô đơn, tẻ nhạt phải không?

4. Nghị luận về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại mẫu 4

Không ai có thể một mình mà tạo ra thế giới. Đời sống của con người trở nên có ý nghĩa là bởi được sống giữa mọi người. Bởi thế, I.Ra -đép đã từng nói: “Khi con người ta chỉ sống vì mình thì trở thành người thừa đối với những người còn lại”.

Sống vì mình nghĩa là chỉ biết lợi ích của bản thân, quan tâm đến bản thân quá múc mà không hề quan tâm đến cảm nhận và lợi ích của người khác. Chúng ta đều biết “chỉ sống vì mình” chính là biểu hiện rõ nhất của ích kỉ.

“Người thừa” là người không có mối liên hệ nào đối với mọi người ở xung quanh. “Thừa đối với những người còn lại” tức là xã hội không quan tâm đến kẻ ích kỉ, đồng thời cũng có ý nghĩa là kẻ ích kỉ vô ích đối với xã hội.

Ích kỉ là căn bệnh của mọi thời đại. Căn bệnh ấy xuất phát từ nhiều lí do. Trước hết giáo dục là mặt chúng ta phải nhắc đến đầu tiên. Hãy xem điều gì xảy ra với những đứa trẻ may mắn có gia đình! Có thể là do hoán cảnh gia đình một con hay gia đình có nhiều con gái và chỉ độc một người con trai. Cách giáo dục, chăm sóc của cha mẹ, người thân đã vô tình cũng có khi cố ý làm những “quý tử” này hình thành tâm lý “mình là nhất” và dần dần chúng trở nên ích kỉ.

Còn đối với những đứa trẻ không gia đình thì sao? Hoàn cảnh thiếu thốn, xã hội đưa đẩy, giáo dục không đến nơi đến chốn đã tạo nên suy nghĩ lệch lạc: phải làm thật nhiều cho mình rồi cố tình quên đi trách nhiệm của một con người với xã hội. “Hỏng từ bé” chính là căn nguyên của bệnh ích kỉ.

Bên cạnh đó, một nguyên nhân không thể không nhắc đến – đó chính là bản chất của con người. Một cá nhân, theo tự nhiên, nghĩ đến mình không phải là ích kỉ, nhưng khi họ không quan tâm đến người xung quanh, không muốn cống hiện cho xã hội thì lập tức học trở thành hiện diện của lòng ích kỉ. Bản chất của con người, suy cho cùng, không phải là căn nguyên bởi giáo dục có thể lấn át bản chất nhưng nó vẫn là thứ khó chữa nhất.

Con người sinh ra luôn có một vai trò nhất định đối với xã hội, nhưng khi đã trở thành ích kỉ thì người đó lại là vô ích, thừa thãi. Khi ấy, con người không được gọi là “sống” mà chỉ đơn thuần là “tồn tại”. Không chỉ thế, mọi người sẽ xa lánh, khinh miệt rồi dần dần bài trừ, không quan tâm đến ngay cả sự tồn tại của kẻ ích kỉ. Những việc này tất nhiên sẽ ảnh hưởng tiêu cực trực tiếp đến tinh thần và cuộc sống của họ

Tính ích kỉ mang lại đủ mọi tác hại: ít bạn bè, bị đối xử không công bằng… Đây không chỉ là những thiệt thòi mà còn là cái giá phải trả. Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi đã có được những bài học kinh nghiệm: bệnh ích kỉ luôn có thể trị được bằng cách tự sửa chữa, hoàn thiện bản thân. Khi làm bất cứ việc gì, hãy luôn nghĩ đến ảnh hưởng của nó với những người xung quanh, hãy để ý đến cách cư xử của người khác đối với mình để kịp thời sửa chữa, hãy thay thế sự thù ghét bằng lòng vị tha và hãy luôn sống vì cộng đồng bởi chúng ta là một phần của nhân loại.

Những thành tựu lớn lao được sinh ra từ sự hi sinh và chẳng bao giờ là kết quả của sự ích kỉ. Không ai bắt buộc chúng ta phải biết hi sinh nhưng không ai mong muốn chúng ta sống ích kỉ. Hãy biết sống vì người khác để nhận được về mình tình thương yêu và hạnh phúc đích thực.

Trên đây Giasuthehe đã tổng hợp các bài văn mẫu Nghị luận xã hội về câu nói: Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại cho các bạn tham khảo ý tưởng khi viết bài. Ngoài ra các bạn có thể xem thêm chuyên mục Soạn văn 12 mà Giasuthehe đã chuẩn bị để học tốt hơn môn Ngữ văn lớp 12 và biết cách soạn bài lớp 12 các bài trong sách Văn tập 1 và tập 2. Đồng thời các dạng đề thi học kì 1 lớp 12, đề thi học kì 2 lớp 12 mới nhất cũng sẽ được chúng tôi cập nhật. Mời các em học sinh, các thầy cô cùng các bậc phụ huynh tham khảo.

Leave a Reply