HT Viên Minh – Chánh Kiến, Chánh Mạng, Từ Bi Hỷ Xả – Ngày 6 – Khoá Thiền Thứ 20 – 13.09.2020



Ngày 6 – HT Viên Minh giảng giải trong Khoá Giảng thứ 20 vào ngày 13 tháng 9, 2020, tại chùa Bửu Long.

Nguồn: YouTube Trà Đạo Bửu Long

1) Chánh kiến là thấy chân đế chứ Ø phải thấy tục đế. Người có chánh kiến là thấy pháp CĐ/thông suốt về mặt TĐ/tuân thủ pháp TĐ mà Ø chấp kẹt vào nó. Có chánh kiến trong CĐ tức là có CK trong TĐ. Chánh kiến đối với TĐ thì ngang ở mức độ là đúng tốt của thiện, mà thiện này theo pháp chế định. Chánh kiến mà đúng mức để giác ngộ giải thoát thì đó phải là CK chân đế tức là thấy được thực tánh pháp.
2) Người thực sự giác ngộ thì mới có thể sống trọn vẹn 100% với hiện tại/Ø bị chi phối bởi quá khứ/tương lai/bên ngoài. Độ trọn vẹn tỉnh thức với thực tại thân-thọ-tâm-pháp đang là tỷ lệ nghịch với độ dính mắc vào QK/TL/BN. Đang dính mắc là đánh mất thời-vị-tính đang là/chưa trọn vẹn với thực tại đang là.
3) Tâm phản ứng lên đối tượng là tâm nhận thức & ứng xử với ĐT như thế nào. Nhận thức 1 ĐT & phản ứng với tâm sân thì đó là pháp sân. ĐT của tâm là pháp. Mọi sự mọi vật diễn ra là pháp. Tất cả hiện tượng của tâm là pháp. Khi nói “Trong các pháp, ý dẫn đầu, ý tạo tác” thì chữ pháp là tất cả nội dung của tâm tức là các tâm sở. Mỗi tâm như vậy gồm 1 số tâm sở, ví dụ, tâm thiện gồm các tâm sở thiện, và tâm BT gồm các tâm sở BT. Tâm/tâm sở/sắc/Niết-bàn là pháp.
4) Sô cẩu là chó rơm. Làm hình nộm chó rơm để hiến tế/cúng xong thì đốt. Trời đất xem con người như chó rơm tức là con người sinh ra để học bài học GN. Mượn thân người để trải nghiệm/chiêm nghiệm & GN ra sự thật, mà khi GN rồi tức là dùng xong cái dụng của thân, thì có thể bỏ nó đi.
5) Mình sống như thế nào mà Ø tổn hại đến người. Chánh mạng là nghề nuôi sống chơn chánh (Ø hại người hại mình). Nếu thu nhập bất chánh như lừa gạt/bán gì đó tai hại cho người là tà mạng. Tà mạng là sống trên sự đau khổ của người/chúng sanh.
6) Nếu thực sự chánh niệm/tỉnh giác 100% thì sẽ Ø sân nữa vì CN/TG đủ để chuyển hoá được cái sân. CN/TG để cho hết sân là 1 nhầm lẫn. CN/TG để trọn vẹn thấy rõ cái sân đang sinh diệt/diễn biến/tính chất thực sự của nó như thế nào. Thông suốt các pháp chứ Ø phải lấy pháp này/bỏ pháp kia. Sân khởi lên nhiều lần để thấy rõ mọi mặt và Ø bị nó chi phối.
7) Có khi cần uống thuốc giảm đau để giảm bệnh hay giải quyết gì đó như ngày mai phải thi rồi… Nếu có đủ thời gian/điều kiện thì nên trọn vẹn lắng nghe cái đau thì tốt hơn. Để thấy ra pháp thì lắng nghe hoàn toàn là tốt nhất. Nếu có thái độ trọn vẹn lắng nghe cái đau thì áp lực giảm xuống 0%. Chịu đau Ø nổi là Ø phải do cơn đau mà do áp lực mình tạo ra với cơn đau, làm mình đau hơn. Mình chịu được hết các cơn đau; còn Ø chịu được đau trong tự nhiên thì tự động mình ngất xỉu.
8) Giới tự tánh là lương tâm hay lương tri hay trí tuệ sẵn có nơi mọi người gọi là căn bản trí. Trí tuệ là có sẵn/Ø tăng Ø giảm gọi là tâm chói sáng/pabhassara citta. Do độ che lấp/trói buộc mà tưởng tâm chói sáng tăng giảm. Bị mây tham-sân-si… che, nên Ø thấy tâm chói sáng. Khi xả ly/ly tham/đoạn diệt/an tịnh rồi tức là Ø bị mây che, thì tự nhiên có chánh trí/GN/NB, mà chánh trí Ø do rèn luyện (tâm địa nhược Ø, tuệ nhật tự chiếu). GN là bỏ đi tất cả che lấp/trói buộc & thấy ra tâm chói sáng.
9) Từ-bi-hỷ xả/tất cả đức tính là tự tánh/sẵn có. Khi Ø bị che lấp gì hết thì trí tuệ/lương tri nơi mọi người sáng = nhau. Không Phật nào hơn Phật nào vì tâm chói sáng = nhau từ đầu. Thầy bảo đảm 100% là mọi người đều có thần thông/thiền định, chỉ là bị che lấp thôi. Trong Lão Tử Đạo Đức Kinh: Đạo là nói chân lý rốt ráo, Đức là nói cái dụng/đức của Đạo. Trí tuệ thuộc về Đạo & TBHX thuộc về Đức. Mỗi người sẵn có Đạo Đức nhưng do nhận thức sai/đưa đến hành động xấu/cho ra kết quả đau khổ. Rèn luyện TBHX thì đạt được TBHX của Phạm thiên trong Tam giới chứ Ø phát huy TBHX tự tánh được. Nếu mình Ø sân/Ø hại/Ø ganh tỵ/Ø chấp giữ thì là TBHX.
10) Huyền tại sơn đầu, bộ đáo sơn đầu, vân hữu huyễn
Không trầm thuỷ đệ, lau cùng thuỷ đệ, nguyệt hàn vô
Văn thơ của HT Giới Đức là vô địch thiên hạ. Quan sát mọi sự mọi vật thì thấy tánh duyên khởi của mọi pháp. Thái độ sống của người GN là trải nghiệm mọi thứ đến đi mà Ø dính mắc vào đâu như chim bay qua hồ thì hình ảnh rọi dưới nước, bay qua rồi thì nước & chim đều Ø giữ lại hình ảnh đó.
11) Tập trung là pháp tự nhiên/TT tự tánh. Ham đọc sách để có kiến thức/hay gì đó mà trên thực tế là Ø cần thiết, chỉ là vẽ vời của lý trí, nên khi đọc thì chán, đó là TT giả. Làm gì mà ngáp/buồn ngủ thì điều đó Ø phải là nhu cầu. Bớt đi bản ngã/lý trí/tham-sân-si thì tất cả yếu tố của tự tánh ứng ra đúng lúc/đúng chỗ/đúng mức.
12) Tuỳ mình chọn hướng:
*Khi xúc chạm được-mất/hơn-thua/vui-buồn/vinh-nhục & thăng trầm trong đó thì sinh tử luân hồi. Cố điều chỉnh môi trường theo ý mình (Ø tuỳ duyên), thì Ø có khả năng tiếp nhận mọi thăng trầm.
*Khi xúc chạm Bát phong mà học ra bài học ứng xử của mình như thế nào (có bị trói buộc/che lấp) để điều chỉnh thái độ/nhận thức/hành vi, thì đó là bài học GN/Ø STLH. Qua thăng trầm của cuộc sống mà tâm Ø động/Ø sầu/tự tại/vô nhiễm tức là người GNGT.

Viết một bình luận